BIGtheme.net http://bigtheme.net/ecommerce/opencart OpenCart Templates

Chuyện về 2 chiếc xe tăng đổi chỗ 843 và 390

Chuyện về 2 chiếc xe tăng đổi chỗ
10 giờ 45 phút ngày 30 tháng 4 năm 1975, một chiếc xe tăng đã húc gãy cánh cổng chính của Dinh Độc Lập. Và cùng thời điểm ấy, có một chiếc xe tăng khác bị kẹt ở cổng phụ. Người trên chiếc xe tăng bị kẹt ở cổng phụ ấy nhảy xuống, cầm theo lá cờ của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam, chạy thẳng vào trong dinh.
11 giờ 30 phút ngày 30 tháng 4 năm 1975, lá cờ Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam chính thức tung bay trên dinh Độc Lập. Báo hiệu thời khắc chấm dứt chiến tranh tại Việt Nam.
Người chiến sĩ cắm cờ trên dinh độc lập ấy là Bùi Quang Thận.
Chiếc xe tăng của anh bị kẹt ở cổng phụ là chiếc tăng 843.
Còn chiếc xe tăng đã hùng dũng húc đổ dinh Độc Lập là tăng 390.
Nhưng bởi vì người cắm là cờ là Trung uý Bùi Quang Thận, Đại Đội trưởng, cũng là Trưởng xe 843. Nên trong 20 năm tiếp theo của năm 1975, người ta mặc định chiếc xe 843 là vật chứng anh hùng của sự kiện lịch sử 30 tháng 4. Chiếc tăng 843 được đưa vào viện bảo tàng, còn chiếc tăng 390 rong ruổi ở các mặt trận Campuchia, biên giới phía bắc.
Bùi Quang Thận được điều về Bộ chỉ huy, còn Thiếu úy Lê Văn Phượng và 3 người anh em khác trên chiếc tăng 390 được điều lên biên giới cho cuộc chiến với Khơ Me Đỏ, đến năm 1979 lên chiến tranh biên giới phía Bắc. Sau đó xuất ngũ và nhận những số phận như bao người lính bị quên lãng khác.
Thiếu úy Lê Văn Phượng hành nghề cắt tóc, bị công an đuổi lên đuổi xuống, rồi về Sơn Tây làm cái lán nhỏ hành nghề. Anh Nguyễn Văn Tập, lái tăng 390 thì đi lái xe ba gác ở Thái Bình. Anh Vũ Đăng Toàn, chính trị viên đại đội lại về nuôi heo ở Hưng Yên. Anh Ngô Sỹ Nguyên, pháo thủ I, đi lái xe lam.
“Có những người do lịch sử sinh ra”. 4 phận người hùng ấy sẽ nghĩ gì về câu thơ đó? Tôi nghĩ chua chát phần nhiều trong 20 năm ròng ấy.
Nhưng lịch sử vẫn luôn công bằng và biết cách trả đúng sự thật. Vào một ngày tháng 2 năm 1995, tại Paris, có một nữ ký giả người Pháp có tên là Francoise De Mulder (phóng viên chiến trường tại Việt Nam trước 1975), đã tổ chức triển lãm những tấm ảnh bà chụp được trong ngày 30-4-1975, trong đó có bức ảnh chiếc tăng 390 húc đổ cổng dinh độc lập và chiếc tăng 843 bị kẹt ở cổng phụ. Một sỹ quan khi ấy đang làm tùy viên quân sự tại Pháp đã chú ý đến các bức ảnh của bà, và giúp bà Francoise De Mulder về Việt Nam. Điều đầu tiên bà làm chính là đi tìm lại 4 người chiến sĩ bị quên lãng trên chiếc xe tăng huyền thoại 390 ấy. Bà gặp họ trong những thân phận nuôi heo, lái xe ba gác, hớt tóc…Chuyến đi của bà được VTV kể lại. Và đạo diễn Phạm Việt Tùng đã cùng bà Francoise De Mulder, dựng nên một bộ phim tài liệu về những thành viên kíp xe tăng 390 mang tên “Bốn chiến sĩ xe tăng 390”.
Tôi tin trong tất cả chúng ta, cũng nhiều người đã xem bộ phim tài liệu 25 năm trước. Một bộ phim xúc động, vui buồn, hạnh phúc nhưng cũng cay đắng xen kẽ.
Chiếc tăng 390 được đem về Bảo tàng Tăng Thiết Giáp.
Và đến lượt doanh nghiệp, các nhà hảo tâm vào cuộc.
Giám đốc Cảng Nhà Rồng gặp Vũ Đăng Toàn và Nguyễn Văn Tập hứa sẽ bố trí cho con trai hai anh vào làm việc trong Cảng. Hai anh đem con vào Nam, gặp một ông giáo có căn buồng cho thuê. Ông giáo cũng biết bộ phim ấy bèn tặng tháng đầu ở miễn phí.
Lê Văn Phượng được tìm cho một chỗ tươm tất bày đồ nghề ở gần trường Sĩ quan Lục quân. Các sinh viên trong trường biết Lê Văn Phượng qua bộ phim Bốn chiến sĩ xe tăng 390, thường để dành tóc “đem đầu” đến để ông tăng thu nhập.
Ngô Sĩ Nguyên được một anh bạn thanh lý cho một chiếc xe Gát 69 làm phương tiện vận chuyển hàng hóa cho các chủ hàng trên tuyến đường Hà Nội – Thường Tín – Hà Nội.
Bưu điện huyện Gia Lộc (Hải Dương) đã nhận Nguyễn Văn Tập vào làm bưu tá xã. Một ông giám đốc Công ty trách nhiệm hữu hạn ở Hải Dương đã gửi tặng Tập một máy điện thoại để bàn.
Mọi chuyện chưa dừng lại đó.
Tiến sĩ hóa học Nguyễn Thị Hòe cũng xem bộ phim ấy, bà cảm thấy có trách nhiệm với những người hùng lịch sử 390. Chị gọi điện thoại lên Đài truyền hình Việt Nam hỏi địa chỉ bốn chiến sĩ trên xe tăng 390.
Với cương vị là Chủ tịch Hội đồng quản trị một Công ty sản xuất mặt hàng hóa chất. Chị Nguyễn Thị Hòe phân công Vũ Đăng Toàn làm Phó Giám đốc Xí nghiệp Sơn giao thông Kova và Nguyễn Văn Tập vừa làm thủ kho, vừa điều khiển xe nâng đưa hàng ra vào kho.
Anh Ngô Sĩ Nguyên thì bán xe Gát 69, vào làm ở Công ty xe Bus 10/10 Hà Nội, rồi được về văn phòng Công ty.
Chỉ có anh Lê Văn Phượng từ chối và vẫn trung thành với việc cắt tóc ở cổng trường Sĩ quan Lục quân. Nơi những học viên của trường vẫn luôn để “dành đầu” mang ra cho anh.
Ngày 27/3/2016, Lê Văn Phượng ra đi ở tuổi 71 do bệnh tim.
Lời kết:
Chiến tranh đã kết thúc được 45 năm. Ngày 30/04 có triệu người vui. Nhưng trong triệu người vui cũng có nghìn người bị quên lãng, bao người vất vả mưu sinh. Họ là những người lính khi đất nước cần thì không tiếc mạng sống, khi hòa bình thì lặng lẽ, nhường đất nhường nhà cho đồng đội khó khăn hơn. Có những người chẳng kể công cao, dẫu cho có là người húc đổ cánh cổng dinh Độc Lập trong thời khắc lịch sử đi chăng nữa.
//
Ảnh: từ trái qua phải là các anh Vũ Đăng Toàn, Ngô Sĩ Nguyên, Lê Văn Phượng, Nguyễn Văn Tập bên xe tăng 390 đang trưng bày ở Dinh Độc Lập – nơi họ húc đổ cánh cổng.

TG – Dũng Phan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.