Chu Du có phải là hoàn mỹ nhất trong thời đại Tam Quốc

CHU DU
(viết lại sau 4 năm cho một người anh em)
Tôi vẫn hay bảo rằng “Chu Du là hoàn mỹ nhất trong thời đại Tam Quốc”.
Được gọi là “Chu Lang”, Chu Du có vẻ ngoài tuấn tú, thanh lịch, rạng ngời. Chu Du có người vợ tên là Tiểu Kiều cũng là mỹ nữ đẹp nhất Giang Nam. Trên chiến trường, Chu Du bày mưu tính kế, hành quân đánh trận, sắp đặt chiến lược. Ông là đại đô đốc, cột trụ bảo vệ Giang Đông, và có quanh mình sự nể phục của tướng sĩ từ già đến trẻ, từ văn đến võ. Trong trận Xích Bích được miêu tả ở tiểu thuyết Tam Quốc Diễn Nghĩa, nhà văn La Quán Trung đã dành đất về Khổng Minh rất nhiều, bằng các câu chuyện “thuyền cỏ mượn tên” hay “Gọi gió Đông về” v.v.. Nhưng xuyên suốt trận Xích Bích cũng qua ngòi bút La Quán Trung vẫn khiến người ta nể vì Chu Lang. Những gì Chu Du làm chính là “Liên hoàn kế”. Liên Hoàn Kế mới là đường găng quyết định trong trận thắng Xích Bích. Đặt chiến thuật chính là dùng “Hỏa công”, Chu Du đã dùng từ “Phản gián kế”, “Khổ nhục kế” cho đến “Kế li gián” để kéo đến chiến thuật cuối là hạ gục quân Tào bằng mồi lửa. Là người chiến thắng Xích Bích, danh tiếng lẫy lừng thiên hạ, Chu Du thành công cả trên chiến trường.
Với nhiều người, từng đó là quá đủ.
Nhưng với Chu Lang thì chưa đủ, Chu Du còn rành âm luật, chơi đàn hay nổi tiếng. Có câu “Khúc hữu ngộ, Chu Lang cố” (Khúc nhạc nhầm, Chu Lang nhìn), ý bảo dù uống 3 chén rượu mà người chơi đàn chơi sai, Chu Lang sẽ ngoái lại.
Có nghĩa nói như Dịch Trung Thiên trong Phẩm Tam Quốc, đại ý là “Con người Chu Du, quan trường được như ý, chiến trường được như ý, tình trường cũng được như ý. Người ta không đố kỵ, ngưỡng mộ Chu Du thì chớ. Còn Chu Du đâu có nhu cầu đố kỵ ai?” Thiên hạ có mấy ai bằng được Chu Du thời điểm ấy? Vấn đề của Chu Du và bao kẻ được hâm mộ khác, họ đánh giá những người đứng sau họ đều nằm ở 4 chữ “Không có nhu cầu”. Còn chuyện sân si đố kỵ vốn thuộc về kẻ đứng sau lưng. Đấy chính là tính logic của vấn đề. Nhưng vì ngòi bút La Quán Trung, người ta đã hàm oan “Chu Du đố kỵ Khổng Minh” suốt cả ngàn năm.
Tam Quốc Chí của Trần Thọ đương nhiên không chấp nhận điều đó, đã viết “Du tính độ lượng rộng rãi.” Duy có Trình Phổ là bất hòa với Chu Du. Nhưng khi Phổ gặp Du đã kể lại “Kết giao với Chu Công Cẩn, như uống mỹ tửu. Bất giác tự say.”
Có những người như vậy! Chu Du là người như vậy
Đến đây có thể nói, Chu Du là “thập toàn thập mỹ” trong Tam Quốc. Và khi nhắc đến những con người kiểu ấy, chúng ta sẽ dễ tìm đến mẫu số chung của 2 câu Kiều:
” Nghĩ đời mà ngán cho đời
Tài tình chi lắm cho trời đất ghen “.
Chu Du chết sớm.
Tào Tháo mất năm 66 tuổi, Lưu Bị mất năm 63 tuổi, Tôn Quyền 71 tuổi, và kể cả lao lực như Gia Cát Lượng cũng mất năm 54 tuổi. Còn Chu Du? Chu Du mất năm 36 tuổi.
Anh khí ngời ngời, tuổi trẻ tài cao, thiên hạ lẫy lừng, già trẻ lớn bé Giang Đông người người hâm mộ, lại mất năm 36 tuổi. Thật chua xót quá, thật oan nghiệt quá.
Năm 2010, điện ảnh Trung Quốc làm lại “Tam Quốc Diễn Nghĩa”, kết hợp cả La Quán Trung, Trần Thọ, và cả những luận đề của đời sau để dựng lại bộ phim Tân Tam Quốc gây nhiều tiếng tăm. Trong những cảnh phim ấy, tôi rất thích một cảnh phim mang nhiều ý vị. Chu Công Cẩn trước khi lên đường sang Kinh Châu lần cuối để đòi lại mảnh đất ấy. Chuẩn bị bước lên ngựa, vì thể trạng quá yếu nên không trèo lên nổi. Lữ Mông ở ngay bên cạnh đã quỳ mọp xuống cho Chu Du dẫm lên lưng để trèo lên yên ngựa.
Một hành động cho thấy lòng trung thành và sự sùng bái tột cùng của Lữ Mông dành cho Chu Du. Biểu trưng hơn, đó cũng là sự sùng bái của phụ lão Giang Đông cho thiếu niên anh hùng này.
Sau này không ai khác, mà chính Lữ Mông bằng kế “Áo trắng qua sông” là người đã lấy lại được Kinh Châu – mộng ước chưa thành của Chu Du. Cũng trong Tân Tam Quốc 2010, chính Lữ Mông bất chấp thượng lệnh của Tôn Quyền chém Quan Vân Trường, để trả hận cho cái chết của đại đô đốc mà mình kính ngưỡng. Tôi nghĩ một người như Lữ Mông há không biết chuyện chém Quan Vũ sẽ khiến Thục Hán động binh? Có, ông biết. Nhưng ông đặt trên lợi ích chính trị.
Lữ Mông ngồi trước cổng thành Kinh Châu, tưới rượu ra trước cổng thành và nhỏ lệ “Đại đô đốc, Lữ Mông lấy được Kinh Châu về cho ngài rồi đây.”
Chỉ cần tưởng tượng thôi cũng thấy cái nghĩa khí nam nhân.
Kinh Châu xứng đáng thuộc về Giang Đông. Trong trận Xích Bích, khi quân sĩ Giang Đông đã đổ máu và đánh bại quân Tào, thì họ xứng đáng hưởng thành quả này. Nhưng cuối cùng, lại bị Lưu Bị “mượn tạm” mất. Khoan đã nói chuyện đúng sai ở đây. Trong cuộc chơi chính trị và tranh giành thiên hạ ấy. Không có đúng – sai mà chỉ có mạnh – yếu. Không có nhân đạo mà chỉ có kẻ khôn – người dại. (Câu này tôi viết vào năm 2016. Không hiểu sao sau này anh Khá Bảnh đọc trong clip nào đó, thành hot một thời.)
Chu Du đương nhiên cũng hiểu điều ấy, và ông cũng đương nhiên không chấp nhận chuyện Giang Đông mất Kinh Châu. Ông đã dùng những năm tháng cuối đời để đấu mưu với tập đoàn Lưu Bị mà lấy Kinh Châu về lại. Ngay từ ban đầu khi phát hiện thấy anh em Lưu Quan Trương và Khổng Minh tìm về, thì Chu Du cũng như Tào Tháo đều thấy không ổn. Những chính sách chia cắt được thành hình, không phải vì đố kỵ, mà vì chính trị, trừ mưu hại cho Giang Đông.
Chu Du không đố kỵ ai. Vậy ai đố kỵ Chu Du? Nếu tạm bắt buộc phải dùng 2 chữ đó thì câu trả lời là 2 người vừa được nhắc tên. Lưu Bị với Tào Tháo.
Tào Mạnh Đức sau khi thất bại ở Xích Bích đã gửi thư cho Tôn Quyền mà rằng “Chiến dịch Xích Bích, đúng lúc có dịch bệnh, Cô đốt thuyền rồi tự lui, thành ra Chu Du bỗng không được cái danh ấy.”
Tào Tháo là người thế nào mà lại viết một câu ấy? Tào Tháo một lòng khảng khái, độ lượng và đặc biệt rất cầu thị, ông yêu người tài như con. Dưới trướng ông có những hàng tướng như Trương Liêu, Từ Hoảng. Đến cả Giả Hủ lập mưu giết con trai, tướng yêu Điển Vi mà ông còn trọng dụng cho đến cuối đời, thì có gì một Chu Du? Vậy vì sao Tào Tháo lại viết thế về Chu Du? Liệu có phải vô tình, Tào Tháo kỵ Chu Du. Trước đó ông đã nói với tướng sĩ khi thua chạy “Chẳng hối hận khi thua trận này.” Câu nói ấy, Tào Tháo đã đặt Chu Du ngang mình rồi.
Lưu Bị cũng dành cho Chu Du một biệt nhãn đặc biệt, nhưng thâm hiểm hơn Tào Tháo nhiều. Lưu Huyền Đức khi chỉ ở một mình với Tôn Quyền đã nói “Công Cẩn văn võ thao lược, là kẻ anh tài trong vạn người, xem hắn khí độ rộng rãi, sợ rằng chẳng mãi làm kẻ bầy tôi tầm thường đâu.”
Đấy là một câu rất “độc” của Lưu Bị. Xứng đáng xếp cạnh câu “Ngài quên Đinh Nguyên và Đổng Trác rồi ư?” đã giết chết Lữ Bố dưới lầu Bạch Môn. Hừm, Lưu Bị quả nhiên là Lưu Bị. Sau này cái chết của Chu Du cũng có nhiều người đặt thuyết âm mưu. Phải chăng trừ Lỗ Túc ra, tất cả các đô đốc của Đông Ngô chẳng ai là chết vì bệnh cả?
Tam Quốc Chí của Trần Thọ viết “Lưu Bị và Tào Tháo đều muốn dèm pha Chu Du”.
Chu Du là thế nào mà khiến 2 kẻ đế vương phải dèm? Bởi Chu Du ở cùng đẳng cấp với hai kẻ ấy.
Đấy chính là dấu phết cuối cùng của bài viết này dành cho Chu Lang.
Một thời đại nhân tài như mây, có một con rồng vươn lên chói lọi, con rồng ấy bị chết năm 36 tuổi, khi rực rỡ nhất.
Thời đại Tam Quốc là thời đại kể chuyện trăm năm, nói chuyện nghìn năm. Kiến giải thì mỗi người mỗi ý (bài viết này cũng không nằm ngoài quy luật ấy). Nơi ấy không chỉ có Khổng Minh tài trí, Quan Vũ nghĩa khí, có Tư Mã Ý, Tào Tháo, Lưu Bị, Trương Phi…. Nơi ấy còn có những người chẳng cần nổi tiếng vì ở trong Tam Quốc, ví như Khổng Dung, Hoa Đà. Và trong thời đại Tam Quốc, có một Chu Công Cẩn “thập toàn thập mỹ”.
Thời đại Tam Quốc ấy là thời đại của thánh thần.
TG – Dũng Phan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.