BIGtheme.net http://bigtheme.net/ecommerce/opencart OpenCart Templates

Chỉ lập gia đình khi xác định gia đình riêng của mình là ưu tiên số 1

Trước hết, để khỏi nhầm lẫn từ avatar, tôi là đàn ông và đã lập gia đình được 17 năm, những gì tôi nói trên quan điểm khách quan của đàn ông, lập gia đình và khởi nghiệp gần như từ bàn tay trắng, không nhận sự giúp đỡ kinh tế từ cả nội lẫn ngoại.

Tiếp theo, các adam and eva còn giữ các quan điểm mọi rợ nhưng lại mượn danh nghĩa “truyền thống Việt” như: xuất giá tòng phu, sống là người nhà chồng, chết làm ma nhà chồng, gái lấy chồng chỉ biết gđình chồng…vân vân và vân vân, vui lòng cuốn xéo khỏi topic này khỏi cần đọc khỏi cần còm linh tinh, tôi éo có ý định thông não cho loài vượn núi, thế cho nhanh nhé!

1. Hôn nhân, cho dù dựa trên tình yêu hay không phải tình yêu, bản chất nó vẫn là 1 hợp đồng cộng sinh, trong đó gắn kết trách nhiệm của hai bên, cùng chăm sóc gia đình, sinh đẻ và nuôi dạy con cái. Điều đó cũng có nghĩa là: tình yêu k phải yếu tố quan trọng nhất trong hôn nhân, mà trách nhiệm, sự tôn trọng và gắn kết mới là điều quan trọng nhất. Dù có khó khăn, đói khổ, nhưng nếu có trách nhiệm, gắn kết thì các anh chị vẫn sẽ tìm ra cách để vượt qua được.

Nhiều cặp vc yêu nhau tưởng như k thể sống nếu thiếu nhau, nhưng lấy nhau rồi được vài tháng hay vài năm là mỗi người một ngả. Đôi khi chỉ vì thói ích kỷ vô trách nhiệm, thích sống theo ý của mình mà không cần quan tâm đến cảm xúc của người kia. Hoặc đôi khi, chỉ vì sự thiếu tôn trọng nhau. Lúc yêu nhao say đắm, giận dỗi, cáu có thể chửi nhau mày tao văng tục, thậm chỉ thụi nhau vài cái, đcm thế cứ tưởng hay lắm, nhưng lấy nhau rồi thì khác, va chạm chút chút đã sửng cồ lên chỉ mặt mày tao địt mẹ địt cha, thằng mặt chó con mặt lồn, thế thì làm sao mà sống với nhau trọn đời được phỏng?

2. Chỉ lập gia đình khi xác định gia đình riêng của mình là ưu tiên số 1. Nếu các bạn còn ưu tiên “báo hiếu” ơn sinh thành của bố mẹ thì đừng lập gđình vội, cứ việc báo hiếu, xây nhà mua xe cho bố mẹ, hoặc ở nhà bóp chân bóp tay chăm sóc bố mẹ đến trăm tuổi rồi lập gia đình cũng chưa muộn. Tại sao ư?

Đơn giản vì đó là quy luật tiến hóa của tự nhiên, đừng cố gắng chống lại quy luật tiến hóa.

Các bạn có thể có lập luận này nọ, rằng chu toàn được các phía. Vầng, kệ mẹ các bạn, các bạn có cố gắng, có may mắn thì chu toàn được, muôn hình vạn trạng, mỗi nhà mỗi cảnh, chả có công thức chung nào cả. Kể lể làm đéo gì.

Ơn giời, cả ông bà lẫn bố mẹ tôi đều thuận theo lẽ tự nhiên, các cụ luôn khẳng định rằng con cái hạnh phúc, thành đạt, chăm sóc các cháu ngoan ngoãn khỏe mạnh là cách báo hiếu tốt nhất cho các cụ.

Vợ chồng đánh chửi nhau, vợ bế con về nhà ngoại, mặt mày thâm tím vừa khóc vừa bóp chân cho mẹ, đâu phải là cách báo hiếu tốt, phỏng?

Nếu muốn dành sự chăm sóc, phụng dưỡng cho bố mẹ, có hai cách để giảm thiểu mâu thuẫn:

– Lý tưởng nhất: hãy đối xử tốt với bố mẹ người kia, và nhận lại sự đối xử tương xứng của người kia với bố mẹ mình.
– Nhì: hãy bắt đầu sự trao đổi/thảo luận bằng câu nói: anh/em dự định làm điều này cho bố mẹ, em/anh muốn làm gì cho bố mẹ anh/em?

Nếu đéo phải nhất hay nhì, lẳng lặng mà làm, giấu mẹ nó, sống để bụng chết mang theo, bô bô ra làm đéo gì để ngứa mắt người kia? Khoe mẽ hay sĩ diện ta đây biết chăm sóc bố mẹ mình à đồ ngu?

3. Một khi, các bạn đã xác định gia đình riêng là ưu tiên 1 thì hãy cố gắng mà bảo vệ nó, bằng cách đừng để cho bất kỳ ai được quyền can thiệp vào cuộc sống riêng của các anh chị, bao gồm k giới hạn bởi cách thức mà các anh chị chăm sóc, làm cho nhau hạnh phúc, cách nuôi dạy con cái.

Bố mẹ aka ông bà nội ngoại, được quyền có ý kiến, được tham khảo ý kiến, nhưng k được quyền và không được phép quyết định thay các anh chị.

Họ hàng nội ngoại, cô dì chú bác… vân vân. Vui vẻ tụ họp ăn uống nhậu nhẹt, thăm hỏi, quan tâm giúp đỡ lẫn nhau. Rất tốt. Nhưng đừng thọc mạch vào cuộc sống của nhau. Đéo thể có chuyện ông chú ông cậu bà cô bà dì họ hàng tận đẩu tận đâu, quanh năm suốt tháng chả qua lại giúp đỡ được gì nhau, nhưng lại to mồm ý kiến chúng mày phải thế này phải thế kia, đéo nghe thì đòi triệu tập họp gia đình, họp họp cái con kẹc ý, cút cmm đi, bố cấm cửa, hãm lồn.

Tóm lại, những ai k liên quan đến cuộc sống hàng ngày của gia đình, thì keep far away khỏi các vấn đề của gia đình. Miễn mọi bình luận. Không biết, không nghe, không thấy.

4. Như đã nói ở trên (1), hôn nhân bản chất là một hợp đồng cộng sinh, có sự ràng buộc trách nhiệm, vì thế, hãy thẳng thắn và quy định rõ trách nhiệm của hai bên, bao gồm nhưng k giới hạn bởi các vẫn đề về kinh tế, tài chính, chăm sóc đưa đón con cái, phụng dưỡng bố mẹ hai bên (nếu cần)… Dĩ nhiên, việc 2 vc giúp đỡ, chia sẻ, hỗ trợ nhau là việc rất nên, nó thể hiện sự gắn kết như tôi đã nói ở (1).

Nhưng, đừng cố gắng kiểm soát nhau quá nhiều, bao gồm cả vấn đề tài chính, không gian riêng, thời gian riêng. Thay vào đó, hãy cố gắng hai điều:

– Làm tròn hoặc vượt nghĩa vụ/trách nhiệm đối với gia đình. Ví dụ đóng góp tài chính vượt nghĩa vụ, tặng quà cho bên kia hay đưa gia đình đi du lịch bằng thu nhập kiếm thêm, 1 tuần thay vì giao lưu chịch 2-3 phát thì ráng vượt lên 3-4-5 thậm chí mỗi ngày 1-2 phát, khuyến khích chịch càng nhiều càng tốt, suốt ngày chịch nhau hay bóp vú sờ chim nhao thì đéo có time mà giận hờn đâu.

Nên nhớ, mọi thỏa thuận luôn được ký kết rất nhanh khi cả 2 đang hổn hển, 2+2 bằng mấy còn đéo biết thì làm sao cân đong đo đếm cái khác cao siêu hơn, phỏng?

Các chị, rất nhiều chị, luôn coi tình dục là sự ban phát, thích thì mới sex, vui mới sex, chồng chiều mới sex. Động tí là làm mình làm mẩy cấm vận. Dcm các chị ngu vừa thôi. Hãy làm điều ngược lại, sex, sex, và sex. Chồng các chị sẽ ngoan ngoãn, bảo gì nghe nấy, các chị chỉ có lời và lời, chả mất cái đéo gì hết.

– Thông cảm, thấu hiểu và tạo điều kiện để người kia cảm thấy thoải mái, hạnh phúc, được làm những điều họ cảm thấy thích.

Chả phải Puskin đã định nghĩa: Yêu là mong muốn, cố gắng, bằng mọi cách, đem lại hạnh phúc cho người mình yêu, không phải vì mình, mà chính bởi vì người mình yêu.

Đôi khi, điều họ thích mình có thể không thích, nhưng kệ cmn, lờ đi có được không? Được.

Nếu đéo lờ nổi thì sao: hãy nói với chồng/vợ bạn rằng bạn k thích thế, điều đó làm bạn cảm thấy khó chịu, tôi chắc rằng họ sẽ tự điều chỉnh.

Nhưng đừng nên nói với họ là: em/anh không được làm thế, vì bố mẹ anh/em đéo thích thế.

Họ lấy bạn, đéo phải lấy bố mẹ hay gia đình bạn. Bạn lấy họ, cũng đéo phải lấy bố mẹ hay gia đình họ. Nhớ điều đó.

Đừng bao giờ, không bao giờ nói với v/c bạn: anh/em đéo được thế vì họ hàng nhà em đéo thế hoặc đéo thích thế. Họ hàng tử tế họ sẽ có ý thức và chả bao giờ can thiệp vào cuộc sống của gđ bạn, còn cái loại đéo tử tế ngồi lê đôi mách soi mói thì bạn quan tâm làm đéo gì, kệ cmn đi?

5, Nói chung: khi tin tưởng, gắn bó yêu thương nhau thì mọi việc k cần kiểm soát. Khi các anh chị bắt đầu cố gắng kiểm soát người kia, thì thực tế là hôn nhân của các anh chị đang bắt đầu có vấn đề, nhớ đấy.

A/c nào ở bên kia nói cần kiểm soát, công khai tài chính, tài sản… để lỡ có ly hôn thì không phải tay trắng ra đường. A/c đang thể hiện suy nghĩ của kẻ thất bại, bế tắc, hèn yếu, a/c sẽ không bao giờ nhận được sự tôn trọng. Đkm nghĩ ngu.

Là đàn ông, các anh đéo cần phải thật sự tài giỏi kiếm nhiều tiền, chỉ cần các anh chịu khó, tử tế và có ý chí thì đéo cô vợ nào ngu tới mức tự bỏ anh, phỏng? Nếu vợ anh hãm lol, hay anh bỏ vợ cô vợ hãm lol, hay quá, hãy cảm ơn trời đất, phúc đức nhà anh bỏ được con vợ đó, thiếu đéo gì gái trẻ đẹp tốt hơn sẽ muốn nâng khăn sửa túi theo anh làm lại từ đầu, phỏng ạ?

Là đàn bà, các chị cũng chả cần xinh đẹp giỏi giang xuất chúng vú to mông nở, các chị chỉ cần độc lập kinh tế, tự nuôi sống được bản thân, chỉ cần ngọt ngào, duyên dáng lịch thiệp, nấu ăn ngon làm tình giỏi… thì cũng chả thằng chồng ngu nào nó muốn bỏ chị, còn nếu tự nhiên nó theo gái trẻ bỏ các chị, hay quá, dí lol vào nó luôn, ơ kìa? Các chị có thể tìm ra chân trời mới, thiên di, or thậm chí singlemom sống cuộc sống tự do tự tại tưng bừng vui vẻ, phỏng?

Còn đéo phải 2 trường hợp trên, thì hỡi ôi, anh chị quá đen, hãy trách bản thân các anh chị đéo cố gắng hoàn thiện mình, trách đéo gì ai nữa, phỏng???

5. Đừng, tuyệt đối đừng bao giờ suy nghĩ mình đang sở hữu người kia, họ là thực thể độc lập, thay vào đó phải để cho họ tự gắn bó với mình, bằng cách nào ư? Chỉ có 1 cách là tự đổi mới tự hoàn thiện mình, đừng để tụt hậu với người kia, với xã hội. Cái này đéo ai dạy ai được, tự đi cảm nhận, đừng bình luận.

6. Giống như bất kỳ hợp đồng nào khác, cũng có những điều khoản bất khả kháng, điều khoản dừng hợp đồng theo thỏa thuận giữa hai bên, hoặc đéo thỏa thuận được thì phải đưa ra tòa, trọng tài kinh tế.

Hôn nhân cũng vậy, cảm thấy k thể tiếp tục gắn bó, k thể tiếp tục thực hiện hợp đồng cộng sinh thì phải trao đổi, tìm cách khắc phục, nếu không thể thì phải dừng hợp đồng. Trong trường hợp này, con cái phải là ưu tiên 1 chứ không phải tài sản nhé.

Đcm các anh chị cứ cố giữ hôn nhân mà đánh chửi nhau, làm tổn thương con cái làm cái đéo gì? Hãy chọn cách chia tay trong lịch sự, tôn trọng nhau.

Đcm các anh chị cứ cố giành nuôi con cái, trong khi biết rõ người kia có thể đem lại điều tốt hơn cho đứa trẻ? Và ngụy biện rằng mình thương hay không thể sống thiếu con? Nếu các anh chị thực sự thương con trẻ, hãy dành cho chúng những gì tốt nhất và nhận sự thiệt thòi về bản thân mình.

Nếu không phải vậy, các anh chị đéo bằng loài thú. Thế cho nhanh.

Tài sản, hãy lịch sự lựa chọn phương án 50-50. Đừng cố tham lam giành phần hơn cho mình. Đừng cố chứng minh mình đóng góp nhiều hơn. Hạnh phúc, tuổi trẻ, thời gian và sự thiệt thòi cho con cái mà các anh chị đã đánh mất mới là thứ quý giá không lấy lại được. Còn với những thứ tranh chấp hoặc không thể hoặc không nên chia đôi, hãy lập vi bằng chuyển lại cho con cái.

Tạm hết, nghĩ ra gì bổ sung sau.
TG – Phuong Nguyen

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.