BIGtheme.net http://bigtheme.net/ecommerce/opencart OpenCart Templates

Trả Thù – Truyện ngắn hay xúc động

Trả thù

Hồi lớp 7, tôi không thích một đứa bạn cùng lớp, tên Hân, biệt hiệu Hân còi. Nó còi nhất lớp luôn, gầy gò và da lúc nào cũng trắng bệch.
Nó rất thông minh, chỉ phải cái tội hay choảnh chọe, cau có, khó chịu. Mắt nó lúc nào như thể lúc nào cũng nhíu, và cặp môi rất mỏng của nó như thể lúc nào cũng cong veo, đầy phán xét. Thế nên tôi ghét.

Vì thể trạng yếu, nên Hân thường không chơi được với bọn tôi giờ ra chơi mấy. Nó hay quanh quẩn quanh gốc cây nếu thấy bọn tôi trèo, hoặc nghịch vớ vẩn với bút, với vở, lúc chúng tôi đuổi nhau chạy quanh sân trường.

Một hôm, trong lúc bọn tôi đang đuổi nhau, thì Hân buồn tình cầm bút mực vẩy vẩy. Đúng lúc tôi vô tình chạy qua, thế là áo tôi dính trọn bầu mực xanh lét của nó, loang lổ hết quả áo bu-dông mới tinh, vải voan hoa đếch gì chị gái tôi mới may cho. Một năm có khi mới được một cái áo mới, lại đẹp đẽ thế, tôi quý cái áo bao nhiêu thì ức cái Hân bấy nhiêu. Không nghĩ nhiều, tôi quyết định trừng phạt động thái nghịch ngu của nó.

Tôi phi vào trong lớp, rút ngay quả bút mới bơm đầy Cửu Long mực thần thánh, phi ra sân trường chỗ cái Hân đang đứng, vẩy ngang vẩy dọc thẳng vào áo nó. Thế là trong nháy mắt, áo nó cũng loang lổ đầy mực Cửu Long (chất Phồng nó thể hiện từ tấm bé là thế!!!)

Cái Hân biết lỗi, chẳng nói năng gì. Tôi thì trông đợi trận chiến sẽ nảy lửa hơn (kiểu như nó sẽ cong đôi môi mỏng của nó lên, phán xét…), nên thấy nó im lặng, tự nhiên khựng lại, thấy việc trả thù đầu tiên trong đời thật quá lãng xẹt. Nhất là, thế quái nào, cái áo của tôi chất liệu voan, giặt một lần thì sạch hết cả mực cái Hân vẩy, còn áo cái Hân là chất liệu bông, cái vết mực tôi vẩy nhiều ngày sau mãi không thấy sạch.

Tôi từ tâm thế trả thù, chuyển sang rất ân hận.

Từ đó tôi hay chủ động chơi nhiều hơn với Hân, hy vọng nó không buồn vì cái áo vải bông nó mặc quanh năm ngày tháng vấy mực ấy…

Mới vào đầu năm lớp 9, Hân phải nghỉ học vì nó bị ốm. Cả lớp đợi mãi không thấy Hân đi học lại, đứa nào cũng lo lắng, cô chủ nhiệm bảo Hân phải đi Hà Nội chữa bệnh. Khoảng 1 tháng sau khi nghỉ học, thì Hân được đưa về nhà. Cả lớp đến thăm Hân. Nó nằm trên giường đắp chăn đến ngực, mà tôi cảm giác như nếu không thấy cái mặt nó, thì tôi không biết trên giường có người nằm – người nó mỏng như tờ giấy.

Bố mẹ Hân khóc nhiều lắm, bảo hai chân của Hân bị liệt rồi. Dần đến bụng, đến ngực. Nó vẫn thích viết, nên bố mẹ cho nó quyển vở để viết. Thế rồi vài hôm sau chúng tôi đến, nó không viết được nữa, tay nó cũng liệt, chỉ còn đôi mắt hấp háy đáp ứng những lời chào của mọi người đến thăm.

Rồi Hân đi. Tôi nhớ một ngày đầu đông mưa phùn rất lạnh…

Chúng tôi đến đám tang Hân. Điếu văn rất dài, nhưng tôi chỉ nhớ một câu: ‘Lá xanh rụng trước lá vàng…’. Đám tang rất lâu, tôi chỉ còn nhớ một hình ảnh bố mẹ Hân vừa đứng đáp lễ quan khách, vừa run lẩy bẩy…Di vật rất nhiều, tôi chỉ còn nhớ một lá thư nó để lại cho bố mẹ. Thư khá dài tôi chỉ còn nhớ đoạn cuối, hẳn là những chữ cuối cùng nó có thể viết, vì nét chữ nghuệch ngoạc và đứt đoạn :”Bố mẹ ơi, thế là tan vỡ ước mơ con trở thành cô giáo…”
Di ảnh chỉ có một cái, nó cười tươi lắm, mắt không nhíu và môi không cong, không phán xét…

Về sau này tôi hiểu, vì cơ thể nó yếu, nên lúc nào nó cũng khó chịu trong người, nên mới choảnh chọe và cau có như thế. Và vì chẳng chơi được cái trò gì hay, nên nó mới nghịch ngu như thế.

Rồi lúc tôi quyết định trở thành cô giáo, Hân là người đầu tiên tôi nghĩ đến… Và từ đó, tôi cũng chưa trả thù ai nữa.

TG – Cuc Nguyen

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.