TIẾNG KHÈN LÁ 

TIẾNG KHÈN LÁ 
Tác giả : Duyên Phùng

Nhình thở những cơn mệt mỏi , nó cố lên đến đỉnh dốc chỗ bằng nhất mới rúc vào một bụi cây lúp xúp ven đồi mà nằm vật xuống nó nghĩ thầm , ngủ một lát cơn đói sẽ qua thôi, nhưng nằm mà cái đầu ong ong những giọt nước mắt len qua khóe mắt tràn xuống môi mằn mặn nó òa lên tiếng nức nở như tiếng thác lũ ào ạt , như tiếng vỏ cây rừng mùa khô vỡ ra lách tách đau đớn như tiếng nai tác mẹ ngẩn ngơ giữa rừng sâu thăm thẳm…
Chắc giờ này nhà nó đông lắm những thứ cần thiết cho một đám cưới đang được dân bản hộ làm chu tất, tiếng cười râm ran cả trên nhà , dưới sàn , những bước chân thoăn thoắt vội vã …
Nửa đêm hôm qua nó dậy bó gối ngồi cạnh bếp thổi lửa cháy bùng lên , gõ đũa vào miệng chảo cám cành cạch Mấy mẹ con con lợn đen đang ngủ Cái Nhình khua dậy bắt ăn cám để còn lấy chảo nấu tiếp cám nó nghe rõ tiếng chân con chó chạy lách tách trên sân lát đá biết nó đang quẫy đuôi ..tiếng chân ngựa bồn chồn dưới sàn nó ngửi thấy hơi ngựa quen từ đồn biên phòng xuống … quá nửa đêm con ngựa ấy bỏ đi một lúc thì tiếng đàn môi réo rắt từ phía sau hẻm núi…
– Cái tình cái nghĩa không nặng bằng cái gùi ngô gùi lúa đầy
– Cái chân em mai bước xa rồi
– Quên tiếng suối thôi…
Nhình chạy vào buồng nhìn qua ô cửa bé bằng 2 bàn tay ,trăng cuối tháng bàng bạc dưới trời mù mịt sương tiếng khèn như mũi tên xuyên qua sương dày đặc lao đến …tiếng khèn trách móc vụng về…tiếng khèn lúc gần lúc xa , lúc như tiếng gió dài lê thê lúc ào ào như nước lũ lúc cao vun vút rộn rã như cánh chim Nộc thua buổi sớm…
Anh đứng dưới sàn 3 đêm
3 đêm không được thì 7 đêm
7 đêm không được thì thôi rồi
Nhưng 9 đêm anh vẫn chưa thôi…
Cái sương buốt căm thế này bộ đội ốm mất thôi …nó ứa nước mắt thấy nghèn nghẹn nơi ngực…
Nhình lại ra bếp thổi bùng ngọn lửa lấy đũa gõ cành cạch vào miệng chảo
– Nhình à..con bò buộc dưới sàn nhà mình nhận rồi , con dê cũng nhận rồi , quả cau xếp lên cúng ma nhà rồi , đừng gõ chảo nữa mau đi ngủ thôi…
Nhình bò lên giường cạnh mẹ tiếng mẹ khóc ri rỉ như nước suối chảy ,nó ghì siết lấy tấm lưng buốt và lạnh của mẹ nó gật đầu thủ thỉ ..
Con nghe mẹ rồi mẹ ngủ đi…
Con về làm dâu thì không được dạy muộn hơn người già Con không được đi ngủ trước người già nhé Nhình! Con đi đâu phải cúi đầu xin phép người lớn , cho đi mới được đi..Vâng ạ Con nhớ rồi mà! nó ôm ngang lưng người mẹ gần 60 tuổi những nồng ấm đầy đặn ăm ắp sức sống mái tóc mẹ đầy mùi thơm của lúa , mùi cả của cỏ tranh bị đốt cháy…
Chiều hôm trước người ấy đến đưa nó đi mua đôi dép và cái nón Người ấy chở Nhình đằng sau cái xe mà họ khoe với dân bản là cả vụ bắp của bản có bán được giá cũng chỉ đủ mua nửa cái xe thôi…Nhình ngồi sau xe mà im thin thít như hạt bắp mới bị vùi xuống đất , chốc chốc người ấy lại quay ra sau đưa tay kéo tay Nhình đặt vào lưng Nhình nhìn lên mái đầu đã lốm đốm sợi bạc của người mà Nó sắp gọi là chồng .Người ấy đưa Nhình vào hiệu cơm rang sang trọng nhất phố huyện Nhìn đĩa cơm rang với lạp xường , hành phi và trứng, bụng nó réo òng ọc nó chăm chú nhìn ông đầu bếp người dưới xuôi múc muỗng cơm nguội vào chảo, vẩy nước nguội và đánh tơi như xôi vò mà mẹ vẫn làm lửa to đun củi nứa , chảo nóng mỡ già ông chủ phi hành khô đập giập khi hành chuyển màu cánh gián thì cho cơm vào ông ấy không lấy mui đảo mà dùng tay to như hộ pháp cầm tai chảo hất lên , từng hạt cơm lăn đều vừa đủ giòn nhưng bên trong vẫn mềm ông đổ cơm ra rồi lại phi hành thơm nhức mũi rồi đổ lạp xưởng thái hạt lựu vào trứng tráng mỏng cũng xắt hạt lựu ông cho cơm lại vào chảo dùng muỗng gỗ dài giống nhà Nhình ông vén cơm ra xung quanh để chỗ hở chỉ bằng cái chôn bát rồi đổ nước mắm vào giữa khi nước mắm bốc hơi đậm đặc đủ sém , nhức mũi thì mới đảo đều ..Nhình nhìn miếng lạp xưởng đỏ hồng ,rịn mỡ hơi quăn mép vì qua lửa già nó nhớ và thương mẹ quá ! Nó cúi gằm mặt nhâm nhi từng hạt cơm người ấy đưa tay vén tóc xòa trên mặt cho nó rồi giục: Nhình! ăn nhanh còn về …Lúc ở chợ quay về người ấy đưa nó qua nhà trưởng bản biếu ông một cân chè Nhình thấy ông mở ra ngửi và gật gù ông bốc một nắm chè cho vào ấm da lươn có vòi ấm và tay cầm bịt bạc sau khi pha trưởng bản đưa cái vòi ấm lên than hoa cho cái vòi thật nóng xong uống thẳng từ vòi ấm nước nóng đi qua vòi bịt bạc nung ..xèo xèo trong cổ ..đấy là Nhình nghĩ thế , người ấy và trưởng bản nhìn nhau cười . Trưởng bản nói với người ấy
– Con Nhình mới 16 tuổi chưa đủ cái tuổi đăng kí kết hôn đâu, nhưng cái người Kinh mày cứ lấy về xuôi đi rồi đủ tuổi thì nhớ đăng kí cho đúng pháp luật nhé!
Người ấy cám ơn rồi xin phép đưa Nhình về
Nhình ra khỏi bụi cây khi trời chiều chậm chạp đổ xuống từng vạt núi vàng sậm , những cánh rừng mượt óng phía xa, gió trườn lên những triền núi quấn theo mùi khói bếp từ những căn nhà sàn thấp thoáng phía bản , về tới nhà nó thấy đông người quá ai cũng nhìn nó mà cười, nó ra tàu vuốt ve con ngựa như muốn khóc …
Gần cái chảo nậm pịa thức ăn buổi tối ông Thào chẹp miệng một cái phả một hơi thuốc lào mù mịt nói với thằng cháu trai mới 14 tuổi
Mày không chịu lấy vợ thì lấy ai đi nương ai xay ngô cho con lợn đen ai đồ xôi ai thức đêm nấu rượu cho mà uống?
Nhình lặng lẽ dọn dẹp đống bát đũa như người câm Nó nhìn gian bếp mà người ấy mới xây còn hăng hắc mùi xi măng nó muốn ẩy đổ mà không đủ sức…
Rượu ngô dân bản mang tới,gạo dân giúp, có cả tiếng nhạc xập xình từ đài quay băng ,nó ngơ ngác như con nai lạc mẹ khi chào mọi người mà về làm vợ người ta bố nó nắm chặt tay nó rồi buông ra cho nó đi ..tay bố nó thõng như cái lá rớt xuống từ lưng chừng trời …Nó cúi mặt …nước mắt nhòa đi sau vành nón người nhỏ thó chân bước như hư vô …bỏ lại tiếng khóc của mẹ đằng sau nó đi như chạy chốn ,16 tuổi Nó làm dâu xa nhà…
Nhình không muốn nhớ cái dáng thoăn thoắt với màu áo xanh của bộ đội biên phòng nơi bản nó nữa ..nó muốn quên tiếng khèn lá vụng dại , tiếng gõ móng lôp cộp của con ngựa tuần đêm qua ngõ mà không muốn đi …quên cái trạm y tế xã có cô y sĩ dưới xuôi xinh đẹp chữa bệnh cho người thì ít chữa cho ngựa với bò thì nhiều Những mùa đông bò hay lăn ra chết người ta chạy gọi y sĩ , y sĩ bảo chỉ biết chữa cho người thôi không biết chữa cho bò mà người ta gắt lên
– Người với bò thì khác gì nhau , đều ăn ngô , ăn rau mà! Ầy! Nói thế thì biết thế, không cãi…
Nhình mỏi mệt khi dọn dẹp xong đống bát đĩa ở nhà chồng Nó vào buông màn cho chồng nằm say rượu ngủ từ tối , nó chạy ra sân nhìn ra khoảng trời mù mịt cái lạnh dưới xuôi không cắt da thịt như trên bản , bó gối ngồi cạnh cái cối xay thóc phía mé bếp mà nước mắt nó lại lã chã…Bao ý nghĩ đan vào nhau khiến nó cuống quýt thở sâu để bình tâm lại…đêm cứ dài thăm thẳm nó không dám cả cựa mình khi nằm sát mép giường có trải chăn mà không dám kéo lên đắp
Đêm thứ 2 thì nó nhớ mẹ kinh khủng …mặt nó buồn xo mắt ầng ậng nước nó ngơ ngác như con gà con lạc mẹ nó thèm về lại cái gian buồng tối có lỗ bằng bàn tay nhìn ra ngoài khi đêm giăng sương mù mịt…
Nửa đêm khi vừa chợp mắt Nhình mơ màng ..Cặp môi nhinh nhích mỡ đặt lên vạt cổ nó …nó rùng mình như nằm trên đá Nó nhắm mắt lại và nghĩ , nhiều loại cây cũng mọc trên đá cơ mà biết đâu ngày mai , ngày kia lẫn trong sỏi đá nhiều cây sẽ mọc trên đá như vạt chuối rừng ở bản nó ….

Lao cai 28/9/2018

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.