THIÊN ĐƯỜNG

THIÊN ĐƯỜNG

Đại học năm ba, mẹ đột ngột ra đi sau một cơn bạo bệnh. Nó quyết định đi làm thêm đỡ gánh nặng cho gia đình. Bản tính thông minh, chịu khó nhẫn nại, quảng giao thích ứng nhanh, chỉ sau một thời gian nó lên làm quản lí tổ một bar có tiếng.

Tiền nhiều, môi trường phức tạp, bố mải làm ăn kiếm cắn tối ngày miệt mài trên bàn nhậu khiến nó rơi vào vòng xoáy của ma túy những năm đó lúc nào không hay.

Triền miên ngụp lặn trong các cuộc chơi thâu đêm suốt sáng, cho đến khi bị trường dừng học một năm, nó chợt nhận ra đã đi quá xa. Đó là quãng cuối những mùa 199x.

Nặng nhọc đấu tranh tư tưởng bao ngày, nó về nói thẳng với gia đình. Mấy lần cai tại gia không xong, nó đề xuất xin bố vào một bệnh viện tư có tiếng mấy tháng.

Dứt hẳn với “trắng”, khỏe mạnh ngày trở về. Đón nó ngoài bố và em còn có một người phụ nữ xa lạ. Cô ấy là bạn gái bố, mới về sống cùng. Có sao đâu, tốt quá còn gì, bố bớt cô đơn, có người chăm sóc, gia đình lại đầm ấm như xưa, nó vui rất.

Buổi sáng sau ngồi quán cà phê, tâm trạng hân hoan chấm dứt khi anh hàng xóm hỏi “Mày sao mà mẹ mày đi khắp khu nhắn đừng cho mày vay mượn vậy !!!” “Mẹ nào anh, a nhầm à..”. “Thì mẹ kế mày đó, vợ bố mày chứ ai”. Nó sững người lặng lẽ đứng dậy ra về.

Buổi trưa đang ngủ trên gác, chợt thức giấc vì tiếng người nói chuyện to dưới phòng khách, nó chậm rãi đi xuống ngó. Đến giữa cầu thang chợt chết lặng khi nghe tiếng e gái “Bố để anh ở nhà thì con đi..”, Nặng nhọc mệt mỏi thẫn thờ quay bước lên phòng, sau lưng còn vẳng theo tiếng bạn gái của bố “Con nói đúng đấy anh, nó ở nhà thì em cũng ra đi..”.

Buồn bã thu xếp quần áo vào balo, sau bữa cơm trưa với không khí nặng nề, nó nói ‘Con xin phép vào kí túc xá ở”. Bố gật đầu cái rụp.

Tháng đầu về nhà xin tiền ăn học. Bố bảo “lần sau không phải về, để tao sai người vào kí túc đưa cho..”. Nó lủi thủi bước chân ra khỏi nơi đã từng là tổ ấm, lặng lẽ sống trong kí túc lộn xộn và đầy cám dỗ. Đôi khi nỗi nhớ đâu tràn về, nó quay lại chọn một góc khuất quán cà phê gần nhà chờ để nhìn thấy bố và em gái vẫn mạnh khỏe đi qua dồi lại cô đơn lặng lẽ lê bước rời đi.

Tết đến, kí túc xá đóng cửa, ôm balo bấm chuông nhà. Sau vài phút nói chuyện, nó rời cái nơi đã từng rất thân thương, tay cầm cục tiền to bố đưa ăn Tết, đầu óc trống rỗng bước chân vô định đưa nó đến nơi đã từng rất quen thuộc, nơi mà nó cảm thấy được là chính mình, không nghi kị, không lạc lõng, không phải lặng lẽ cúi đầu đi trong tủi hổ . ‘Ê, bao nhiêu ??” ‘Cho nửa chỉ..’ Đâu đó thoảng ngoài kia mùi bánh chưng, mùi hương thơm của không khí đón xuân mới cùng tiếng nói cười rộn ràng của một gia đình hạnh phúc.

Đến chùa xin phép sư cụ vào thắp cho mẹ nén nhang, xong nó lặng lẽ chọn một góc khuất dốc hết số thuốc vào xi lanh. Thanh thản chầm chậm bơm hết vào ven, mắt mờ đi đầu óc bay bổng lạ thường, nó thấy nơi thiên đường mẹ đang vẫy gọi, nơi mà mọi người không biết nó là ai, nơi nó có thể làm lại từ đầu, nơi đó có tổ ấm mà nó có thể tìm về mỗi khi con tim buốt lạnh.

TG – ‎Lò Thái Sọn‎ 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.