Quán bà nhé!

Mình và thằng bạn có 1 chốn quen, cái quán nước nho nhỏ ven đường Bạch Mai mà mỗi lần hẹn nhau, 2 thằng đều gọi thành tên: Quán bà nhé!

Mình kể về bà chủ quán chưa nhỉ? Bà ngoài 70, và nụ cười rất hiền luôn thường trực trên môi.

Mấy chị mình quen, hay đùa: Hiệp khéo phải quen nửa phụ nữ Hà Nội ấy nhỉ?
Mình thường cười duyên, cố tình giấu đi một đôi chút ngượng ngùng trong khoé mắt, trước những câu nói đùa đáng yêu.

Mà mình kể về mình chưa nhỉ? Nam thanh niên 3 mấy tuổi, tử tế và sự đẹp trai luôn hiện hữu trên khuôn mặt. Đặc thù nghề nghiệp, mình gặp nhiều người và cũng cười với nhiều người. Dành niềm vui cho người khác là công việc hàng ngày của mình.

Những khi ra quán, mình luôn là người ở lại muộn nhất, quán dọn dẹp tất thảy mọi thứ và bà cầm một chiếc túi nhỏ, bám tay mình cẩn thận sang đường. Mọi thứ như một thói quen.

Trước khi về bà hay dấm dúi cho mình một bao thuốc lẻ, vị vani thơm thơm:
– Bà tặng con, cầm lấy. Thi thoảng ra với bà nhé!
– Dạ. Con không lấy thuốc được không ạ?
– Được, nhưng thi thoảng nhớ ra nhé. Mỗi lần thấy con, bà rất vui…

Hai nụ cười bật thành tiếng, đồng điệu.

Mình chưa bao giờ và cũng không có ý định hỏi lý do về niềm vui ấy của bà. Vì đôi khi niềm vui, có chút khó khăn để định nghĩa thật rõ ràng.

Giống như cái cách mà thằng bạn mình hay hỏi:
– Mày hay ra quán bà ngồi không?
– Thi thoảng, khi tao cần thêm những niềm vui…

*Nice weekend các mẹ – From Bạch Mai with love,

TG – Hiệp Đặng

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.