BIGtheme.net http://bigtheme.net/ecommerce/opencart OpenCart Templates

MẢNH TRĂNG CUỐI RỪNG

MẢNH TRĂNG CUỐI RỪNG

Viết cho mối tình đầu, cho một thời đã xa

Ngày còn nhỏ hay vào nhà Bác đọc sách ké, nhà bác chẳng có thư phòng như các biệt phủ Đại gia nhưng cũng đủ tất cả các loại sách Đông Tây Kim Cổ .
Bác vốn là kĩ sư chuyên ngành Lý – Hóa nên có rất nhiều sách về các đề tài khoa học. Thứ đó không phải cứ đọc nhiều là thấm nên tôi chẳng ham .
Cho đến lúc chẳng còn gì để đọc nữa, tôi bắt đầu đọc các cuốn SGK Văn học của bà chị .

Trong cuốn SGK Văn học 12 có một tác phẩm cực hay của nhà văn Nguyễn Minh Châu. Tác phẩm thuộc thể loại truyện ngắn có tên là

Mảnh Trăng Cuối rừng

Truyện kể về một anh lính lái xe tên Lãm. Trong một lần làm nhiệm vụ, anh có cho một nữ thanh niên xung phong xinh đẹp quá giang. Người nữ thanh niên xung phong là dân công mở đường trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại .

Chàng lái xe lãng tử trước đây đc người chị gái cũng là một nữ dân công mai mối cho một cô gái đồng nghiệp. Theo mô tả của chị thì cô gái kia là một người phụ nữ đẹp, nết na, dũng cảm và tận tụy. Cô tên Nguyệt. Tuy chưa từng gặp mặt nhưng cô đã nhận lời ước hẹn làm em Dâu của chị anh .
Ước hẹn đã bao năm nhưng hai người chưa từng gặp mặt. Trong chuyến hàng lần này chàng dự định sẽ ghé thăm bà Chị đồng thời ra mắt cô gái kia .
Thực sự trong trái tim chàng chưa bao giờ có cô gái và chàng cũng chưa từng sẵn sàng cho hạnh phúc lứa đôi. Chàng chỉ tội nghiệp cho cô gái sau bao nhiêu năm vẫn thủy chung yêu một người chưa từng gặp mặt

Chuyến công tác lần này cùng cô gái gặp bao nhiêu trắc trở chông gai. Họ bị máy bay Mỹ oanh tạc săn đuổi, có lúc xa lầy hố bom. May nhờ cô gái đã thuộc lòng con đường cùng với sự tháo vát của cô trợ giúp, chàng cũng hoàn thành nhiệm vụ. Và rồi Cô gái bị thương phải đi cấp cứu .

Tình cảm nảy sinh trong trái tim chàng lái xe lãng tử

Chính vì những trở ngại trong chuyến hàng đó mà chàng lỡ hẹn với Chị mình, đến khi gặp đk thì cũng lỡ luôn với người con gái Ước hẹn. Qua tấm hình mà Chị chàng đưa cho, chàng nhận ra cô gái mà chàng hẹn ước bao năm qua chính là cô gái cùng chàng trải qua hành trình gian nan hôm trước. Cô đã được cử đi học

Câu chuyện kết thúc bằng một kết thúc mở khiến độc giả phải bâng khuâng tự tìm phần kết theo cách riêng của mình

Xuyên suốt mạch truyện là những câu chuyện vui vẻ của chàng trai và cô gái, những lí tưởng hoài bão của tuổi trẻ thời chiến tranh. Là ánh trăng lấp ló nơi cuối rừng.
Tác phẩm thực sự là một món độc lạ giữa vô vàn các tác phẩm thuộc dòng cách mạng. Nguyễn Minh Châu như một làn gió mới phá tan những quy chuẩn văn học thời đó

* * *

Ngày đó tôi đã luôn mong chờ mình lớn nhanh lên để đc vào cấp III , để đc nghe thầy giảng về tác phẩm đó.
Rất tiếc. Ước mơ đó không bao giờ đến, nghiệp đèn sách của tôi dừng lại giữa hai học kì năm lớp 8.
Sau này khi đã trải qua bao bể dâu cuộc đời, tôi mới nhận ra rằng có những giấc mơ mà ta chỉ có thể đc thực hiện ở một Kiếp khác

Ước mơ đc trở thành một tài xế manh nha từ đây bên cạnh đó, trái tim non trẻ của tôi cũng mơ về một nàng Ánh Nguyệt

Định mệnh an bài một cách nửa vời. Lúc vừa mới biết yêu, tình cờ gặp ngay một nàng tên Nguyệt. Tôi gặp nàng lần đầu tại chính nhà nàng, nhưng để đk gặp lần thứ 2, tôi phải đợi đến vài tháng
Lần đó ngay tại cổng trường cấp 3. Tôi còn tưởng nàng không còn nhận ra tôi. Nàng nháy mắt khi đạp xe qua tôi. Cái nháy mắt kiểu như dân mạng bây giờ hay nói

Uống nhầm một ánh mắt

Cơn say đến cả đời

Rồi tôi cũng thường xuyên tới nhà nàng. Tuy khác xã nhưng cũng không xa lắm. Thỉnh thoảng vẫn gặp nàng đạp xe đi học ngang qua nhà tôi .
Cho đến một ngày khi đã có đủ dũng khí lấy hết can đảm tỏ tình với thì cái tôi nhận được là tôi trở thành ” Anh trai mưa” của một đứa ” Em gái kết nghĩa ”

Hệt như mấy thằng cu thất bại đầu đời

Dù chưa bao giờ nói lời bỏ cuộc, nhưng giông tố cuộc đời có lúc tưởng như đã quên hết những cảm xúc thật thà vụng dại thời thơ trẻ

* * *

Năm 2009. Cty chuyển sang khai thác Khoai Mỳ tại Tây Ninh. Nơi đóng hàng là tại các bãi tập kết ở hai cửa khẩu Xamat và Chàng Riệc .

Có lần tôi và thằng bạn bị rớt lại tại Xamat vì ko đủ hàng. Chủ hàng yêu cầu bọn tôi chạy về Chàng Riệc để sáng hôm sau đóng sớm. Thường thì bọn tôi hay chạy thẳng từ SG lên một trong 2 cửa khảu này chứ không có chuyện đi từ CK này sang CK khác .
Từ Xamat sang Chàng Riệc phải đi qua một khu rừng gần như Nguyên Sinh khi đó. Nơi này trước kia là căn cứ địa của Trung Ương Cục Miền Nam. Một vùng đất lịch sử .
Là một con đường mòn chỉ vừa đủ một xe chạy. Nếu gặp xe ngược chiều thì phải dừng hẳn nhường nhau . Dân địa phương gọi khu này là đảo Khỉ. Vì ỏ đây Khỉ sống thành từng đàn, bạo dạn chẳng sọ gì con người
Thằng bạn tên Trường, hỗn danh của nó là Trường Khỉ . Tôi đùa nó

– Hôm nay đc về quê của mày rồi, gặp bà con đừng có trốn về Rừng nhé

Nó đuổi tôi chạy hết hơi

Lúc ra nổ máy xe, mấy tay sĩ quan biên phòng gọi bọn tôi lại bảo

– Đi trong rừng giờ này có bị ai chặn xe hay có ai vẫy quá giang, các ông không đc dừng lại nhé. Nếu bị chặn cứ phi chết luôn. Giờ đó chỉ có Phỉ thôi

Thị xã Tân Biên Xamat thời đó hay bị một toán cướp người Miên vác Súng băng rừng sang cướp phá. Đã có mấy tiệm Vàng bị cướp

Nghe tay Sĩ quan bảo vậy bọn tôi cũng chờn, nhưng thằng Trường khỉ này cũng là thằng khá nên tôi cũng có chút yên tâm. Thế quái nào cuối cùng tôi vẫn là thằng chạy trưóc .

Đêm vắng. 2 bên đường một màu đen kịt. Cây cối hai bên xòe tán đan vào nhau ban ngày cũng không thấy đc mặt trời. Ánh đèn pha đk dịp phát huy hết độ sáng .

Đang chạy bon bon bỗng từ xa thấy nhồng nhồng một đám con nít. Tôi lạnh gáy nhớ tới lời dặn của tay sĩ quan. Nhưng phản xạ nghề nghiệp khiến chân tôi rà thắng chậm xe lại. Đến gần lại nhìn kĩ thì hóa ra là một đàn Khỉ đi nghênh ngang giữa đường. Một con Khỉ mẹ dẫn theo 4 khỉ con .
Tôi dừng hẳn xe lại nhá đèn Far đuổi lũ Khỉ. Cả năm con giương mắt nhìn lại tôi thách thức. Tôi bóp kèn, Tiếng kèn đuổi được lũ khỉ con nhưng ko đuổi đc con mẹ. Tôi bật cửa xách cây tuyp nhảy xuống nó mới chạy .
Thằng Trường Khỉ đậu sau xe tôi nãy giờ im re, thấy tôi dưới đất an toàn mới nhảy xuống hỏi han. Tôi lại trêu nó

– Vừa gặp đồng hương nhà mày, tính bắt một con cho mày nhận họ

– Im mẹ mày mồm đi .

Tôi ngửa cổ lên trời cười ha hả Đang còn cười cợt bỗng trái tim tôi chết lặng

Một khoảng lá thưa thớt lộ ra mảnh Trăng khuyết , trong thoáng chốc bao nhiêu kí ức ngày xưa ùa về .

Trần Lãm, Ánh Nguyệt và Mảnh Trăng Cuối Rừng như rưng rưng trước mắt .

Bao nhiêu thật thà vụng dại của tuổi mới lớn lại ùa về xâm lấn trái tim đa cảm. Không biết nàng Ánh Nguyệt của tôi giờ này ở đâu, làm gì, đã lấy chồng chưa và nàng có hạnh phúc không .

Chuyến băng rừng đêm đó an toàn trót lọt không vết trầy xước. Nhưng trái tim tôi bỏng rát suốt nhiều ngày sau đó mãi mới trở lại nhịp điệu bình thường.

TG – Bùi Ngọc Nam

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.