Hoa Hồng Trắng

Hoa hồng trắng

Đầu những năm 2000, tôi vừa ra trường, được nhận dạy hợp đồng ở vài trường ĐH. Sáng sáng, cô giáo vừa trẻ vừa còi, dậy từ ‪5.30 sáng‬, ăn vội ăn vàng, rồi phi con wave tầu xuống Xuân Thủy, lớp học bắt đầu ‪lúc 7am‬. Dạy xong ‪lúc 12pm‬, lại phi về Thanh Xuân, lớp học bắt đầu từ ‪1pm‬, đến ‪4pm‬. Ngay lập tức sau đó, lại vội vàng phi về nhà tắm giặt để ‪6pm‬ dạy ở Kim Liên đến ‪9pm‬. Tóm lại, cuộc sống là chuỗi lịch dạy kín mít, không có gì hay ho hơn. Khi ấy, tôi sống một mình ở nhà trọ khu Nguyễn Ngọc Nại, lặng lẽ như con rùa nuôi trong xó cửa như thế. Khác con rùa là đi như con ngựa, chẳng ăn uống được gì lành mạnh, sức khỏe kém, nhan sắc tàn phai, lòng buồn hơn lòng Mỵ….

Một hôm, dạy xong lớp sáng, tôi đi về trên đường Láng, khu Thái Thịnh. Trong túi mới có mớ tiền lớn (vửa được lĩnh 4 tháng lương), lòng tôi có chút thênh thang. Tôi đi chậm hơn, ngó nghiêng thủ đô, chốn phồn hoa đô thị…

Bỗng chợt thấy có gánh hàng hoa hồng trắng bên vệ đường. Tôi vội lượn vào. Tôi hỏi: ‘Bao nhiêu một chục chị ơi?’ Chị bán hoa đứng lúi húi bên chiếc xe đạp cà tàng, vừa sửa soạn hoa vừa bảo: ‘5 nghìn em ạ’. Tôi mặc cả: ‘3 nghìn nhé?’. Chị bảo: ‘Ừ, nhưng nếu ai vào hỏi, em cứ bảo 5 nghìn nhớ!’ Tôi bảo: ‘Vâng’, rồi vẫn ngồi trên xe, tôi loay hoay chọn hoa.

Lúc sắp chọn xong, tự nhiên tôi nghe thấy tiếng một phụ nữ đằng sau: ‘Hoa bao nhiêu một chục đấy?’ Chị bán hàng mau mồm: ‘5 nghìn, 5 nghìn.’ rồi lấy cùi tay huých huých vào cánh tay tôi. Tôi nhớ ra là chị đã dặn trước rồi, nên không, và cũng chẳng buồn nói gì. Tôi thấy chị cứ ép sát vào cánh tay tôi hơn nữa, nhưng tôi cũng không hiểu, và không quan tâm, tiếp tục nhặt những bông hoa đẹp cuối cùng…

Nhưng rồi linh cảm trong tôi khiến tôi cảm thấy có gì đó sai sai phía sau. Tôi quay lại. Trước mặt tôi là đám tài liệu trong cặp của cô giáo còi (hồi ấy đi dạy hay phô tô vài chục bản cho sinh viên làm bài) tung tóe khắp trên mặt đất. Một người phụ nữ tầm ngoài 40, lùn đậm, da mặt tái, môi rất thâm, tóc búi phía sau, đeo nón ở cánh tay nhưng hai tay thì đang lục lọi điên cuồng cặp tài liệu tôi đeo ngang người và đặt phía sau lưng, miệng bỗng dưng nói liên tục như máy : ‘Ơ ơ, con đi làm mà con để cặp thế này, họ lấy hết đồ thì sao, hả, hả? Mà tiền con để đâu, sao không thấy tiền, ơ kìa, lạ nhỉ, có phong bì này (tôi để bằng lái xe và CMTNN trong 1 cái phong bì trong cặp), mà sao không thấy tiền, ơ, lạ nhỉ, lạ nhỉ???’ Cứ thế, bà ta tiếp tục nói nói nói, tay vẫn lục lục lục…

Trời ơi, lần đầu tiên trong 20 mùa rau ngổ đã qua, con người tôi được trải nghiệm cảnh tượng khù khoằm này. Người tôi như hóa đá, tôi không tả được cảm giác của mình một cách rõ ràng nữa. Tôi sợ hãi, tôi sửng sốt, tôi tức tối, tôi thất vọng… Nhưng tôi ngồi im như một pho tượng, để bà ta ra sức tiếp tục tìm tiền trong cặp, nói năng và múa may không ngừng phía sau. Rồi bà ta không tìm thấy tiền, bà ta cay cú hậm hực hầm hầm đi như bay ra gốc cây xà cừ to phía sát mặt đường, nơi có một gã lưu manh trên con Angel ghẻ, rách nát, nổ máy sẵn, phóng vù đi. Tất cả chỉ diễn biến trong vòng dăm ba phút!!!

Họ đi rồi, trên tay tôi vẫn là chục hồng bạch. (Không gian 3 chiều của tôi như ngưng lại trong vài phút vừa rồi). Tôi nắm chặt nó đến mức gai cứa vào tay rướm máu tự khi nào. Lúc ấy chị bán hoa mới méo mó phân trần: ‘Lúc nó đến, chị đã cố nhắc em rồi, mà sao em không để ý!!!’. Tôi không trả lời, dựng chân chống xe, xuống nhặt tài liệu. Chị bán hoa cũng giúp tôi nhặt. Lúc nhặt tài liệu tôi nhìn chung quanh, có đến vài ba quán nước, và rất nhiều người ngồi đó đang nhìn tôi. Chắc họ đều đã theo dõi diễn biến vừa xảy ra với tôi. Nhưng không ai nói gì cả. Tôi nhìn họ, họ quay đi…

Tôi nhặt xong tài liệu. Chị bán hoa thẽ thọt hỏi: ‘Em có mua hoa nữa không?’. Tôi suy nghĩ vài giây, và bảo: ‘Em có!’ Tôi rút tiền trong túi áo khoác trả chị 5 nghìn cho chục hoa tôi đã chọn. Lúc đó, tôi không có thói quen dùng ví. Một bên túi là 5 triệu tiền lương, một bên túi là cục gạch i35 Siemens thần thánh đang mốt lúc bấy giờ. Rồi tôi nổ máy wave tầu phóng về nhà.

Tôi lôi bình hoa ra cắm. Tôi ngồi bó gối trước lọ hoa hồng trắng nhẽ đến 1 tiếng đồng hồ, nghĩ lại những gì vừa xảy ra, về cuộc sống đơn độc của tôi ở nơi này, về công việc, về nhân sinh. Ngón tay tôi vẫn buốt vì gai hồng đâm vào sâu quá…

Tôi chợt hiểu, tại sao hoa hồng cần có gai sắc nhọn…

Tôi lại nhảy lên wave tầu, phóng về Thanh Xuân…

TG – Cuc Nguyen

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.