BIGtheme.net http://bigtheme.net/ecommerce/opencart OpenCart Templates

Bạn hãy cứu lấy con chó ấy. Bằng bất cứ cách nào nhé!

Q: Bạn đang đi trên đường bỗng nhìn thấy một con chó bị xích và không thể tự lấy được thức ăn hay nước uống, cũng chẳng có nơi trú ẩn. Bạn sẽ làm gì tiếp theo?
A: Tim Dungeon, Kỹ sư trực ban tại General Electric (2009-nay)
==========

Bạn hãy cứu lấy con chó ấy. Bằng bất cứ cách nào nhé.

Tôi đã gặp phải tình huống y hệt vài năm trước đây. Lúc đó tôi đang ở nơi khỉ ho nào đó tại Georgia và làm việc cho một nhà máy điện hạt nhân trong khoảng thời gian tạm ngừng hoạt động. Tôi đến một tiệm giặt đồ để xử lý chỗ quần áo của mình và thấy một chú chó bị buộc sợi dây nilon vào vòng cổ và cột vào tấm lưới mắt xích bao quanh bãi xe. Cái vòng đó chặt tới mức tôi chẳng thể nào luồn nổi hai ngón tay của mình vào được. Nó cảm thấy ngột ngạt và còn dồn sức để kéo đứt sợi dây đấy nữa. Đầu tiên, lúc mới thấy nó tôi chẳng thể hiểu được lý do tại sao, và rồi tôi ngó thấy một chiếc bát đã bị lộn ngược trở lại, con chó đang cố gắng để với lấy nó. Nó đã khát đến mức nào…
Tôi nhanh chóng với lấy chiếc bát, đồng thời tìm được một vòi nước để đổ đầy vào trỏng, nó liếm chỗ nước như điên luôn. Trông nó khá dơ, và còn có cả một vết thương nhỏ giữa tai trái và đỉnh đầu nữa, nó không ốm yếu gì nhưng cũng chẳng khỏe cho lắm. Những vết sẹo trên khắp khuôn mặt, cổ và đôi tai khiến nó hơi nhếch nhác. Rõ ràng nó đã choảng nhau với con nào đó gần đây rồi (tôi đoán là gấu mèo, cũng có thể là vài con chó hoang khác).
Nó thật đáng yêu, và còn vui mừng khi thấy tôi chú ý đến mình nữa. Tôi ngồi chơi với nó trong lúc chờ người ta giặt / sấy quần áo cho mình. Tôi gọi cho bên kiểm soát động vật, một người phụ nữ tới nơi và nói chuyện với tôi một lúc. Cô ấy cho nó ăn một chút và bảo với tôi rằng mình thực sự chẳng thể làm gì hơn được. Nó có chỗ trú đấy chứ, một cái một bê tông được chôn có một nửa, vừa đủ lớn để nó bò qua mà thôi. Nó có thể tới được nguồn nước mà (dù sao thì tôi cũng vừa lấy một bát cho nó xong) và cô ấy quyết rằng thi thoảng cũng có người cho nó ăn. Về cơ bản là, cô ấy bảo mình đã bó tay rồi. Tuy nhiên, cô khuyên rằng nếu muốn tôi có thể đưa con chó về nhà, chỉ cần làm rõ mọi chuyện với chủ hoặc bất kỳ ai đang chăm sóc cho nó.
Và thế là tôi đã bắt tay xử lý mọi chuyện.
Tôi đã tìm được người phụ nữ đang chăm sóc cho nó, lúc đầu tôi tỏ ra khá giận dữ và nghiêm nghị với cô ấy, song tôi nhanh chóng biết được rằng tình cảnh của cô ấy cũng tệ hại y hệt như nó vầy. Cô ấy là vợ của một người Peru mới nhập cư (hợp pháp đó). Họ có hai người con trai đang phải vật lộn sau khi nhập cư. Khoảng thời gian này thực sự khó khăn với cô. Tôi cảm thấy hối hận vì mình lại hành xử như thế. Chú cún mà con trai cô ấy đã đặt tên là “Oreo” vì màu da của nó đã bị tống ra ngoài do sức ép từ phía hàng xóm cô ấy, họ cho rằng nó quá thô lỗ với con cái mình. Để nói một cách công bằng, nó chưa bao giờ được huấn luyện và mới chỉ được một năm tuổi mà thôi, bản thân nó vẫn như một đứa trẻ vậy, dù có làm bất cứ việc gì đi nữa. Cô đã cố gắng chăm lo cho nó ở trong nhà nhưng nó tấn công một con chó nhỏ và suýt giết chết con chó ấy. Tôi tin rằng đó là một con Chihuahua. Và vì thế, nó bị đày đọa tới cơ sự khốn khổ như thế, bị tống cổ ra nơi làm việc của cô ấy và phải làm bảo vệ bất đắc dĩ. Gia đình cô không có đủ tiền bạc để mua thức ăn cho chó nên cô cho nó ăn những đồ thừa từ bữa tối của gia đình họ. Tôi đồng cảm với người phụ nữ ấy, đồng thời nhận ra rằng cô ấy đang làm những gì tốt nhất có thể trong khả năng của mình. Chúng tôi dùng ứng dụng dịch thuật trên điện thoại để giao tiếp với nhau. Cảm ơn Chúa vì có công nghệ!
Trong khoảng tháng rưỡi, tôi phải ở lại đây làm việc cho nhà máy trong đợt tạm ngưng hoạt động này. Trời sẽ đổ mưa và nhiều đêm có thể hơi se lạnh. Tôi mua cho nó một cái cũi và cả khăn lẫn vài cái chăn đặt trong tổ ấm của nó. Mỗi tối tôi sẽ ghé qua thăm nó, cho nó ăn chút gì đấy trước khi nó quay lại cái chòi tạm bợ kia. Đêm nào nó cũng ngóng tôi, vẫy đuôi mừng rỡ và vẻ mặt rạng ngời. Khi tới lúc phải đi, tôi sẽ lùi dần ra khỏi bãi xe còn nó gục dần xuống, ngả đầu lên lề đường đi bộ và trông cứ như thể thế giới sắp tàn vậy – cũng ít nhiều có tác dụng đấy, tôi đã phải khóc mấy lần rồi. Nó đã khiến tôi cảm động vô cùng và tôi đã cố gắng hết sức tìm một mái ấm cho nó. Tôi tới những người họ hàng của mình, sau đó họ đã nhờ người tìm một gia đình nhận nuôi ‘moãi moãi’ khắp Bắc Carolina. Tôi đã thực sự bối rối khi trong vòng một tuần mình đã tìm được gia đình chấp nhận nuôi nó. Họ sống tại Raleigh.
Khi nhà máy bước vào hoạt động trở lại, tôi dưa nó tới chỗ nhà nghỉ của mình, tắm cho nó trong một giờ đồng hồ liền, đeo cho nó một cái vòng cổ mới và cố hết sức lau rửa vết thương chỗ tai nó rồi còn cho nó nằm trên giường với tôi nữa. Trông nó cũng thật giống một chiếc giường mà. Vợ tôi lái xe tới Georgia và đi cùng tôi đến Bắc Carolina. Nó ngồi ghế sau canh cho bọn tôi nè. Tại phòng khám thú y, người ta đã chữa lành cơ thể, cả đôi tai, cho nó uống kháng sinh và làm cả xét nghiệm phân nữa. Tôi đã thanh toán khoản phí ấy. Nó bị sâu đục và sụt cân song không bị giun chỉ và khá khỏe mạnh là khác.
Gia đình kia đã đến đón nó đi. Chúng tôi cho nó sống cùng mình và còn phải thích nghi cùng nó trong vòng một tuần nữa kia. Người vợ / bà mẹ cho tôi một gói quà được bọc trong giấy đen và hồng và đón lấy nó sau một hồi gặp gỡ ngắn ngủi. Vợ chồng tôi dừng lại mua chút đồ tạp hóa sau khi làm việc, người mẹ mới của Oreo đã đóng khung bức hình tôi chụp cùng nó vài tuần trước đó và viết trên đấy “Xin cảm ơn! Tôi yêu anh nhiều!” ngay dưới bức hình. Tôi bật khóc trong chiếc xe bán tải chỗ bãi đậu khi mở hộp quà và nhìn thấy nó lần đầu tiên. Tới giờ, khi viết những dòng này, tôi cũng bật khóc nữa. Tôi yêu con chó đó biết bao.
May mắn cho tôi, đấy không phải lần cuối tôi được nhìn thấy Oreo. Nhiều ngày sau, tôi nhận được một cuộc gọi. Cô ấy sẽ đem nó mang trả lại. Rõ ràng, sau khi bị căng thẳng thần kinh suốt cuối tuần, nó đã lăn quay ra ngủ, khi con gái họ tỉnh dậy giữa đêm để đi vệ sinh, nó cũng thức dậy và đuổi theo con bé. Người cha đã có thể ngăn nó lại đúng lúc vì họ đang nằm trên sàn nhà cùng nhau, nhưng đã có người bị thương rồi. Con bé phát hãi với nó và họ không an tâm để nó ở bên cạnh đứa con mới khoảng 12 tuổi của mình. Và vì vậy, tôi quyết định rằng mình sẽ đem nó về.
Nó lại ở với bọn tôi này, trong vài ngày, người ta đã đổi tên nó thành Riff-Raff kìa. Ở thì giờ nó là Riff-Raff, Riff-Rafferty, Rifferbert-Reynolds và đủ thứ tên khác trên đời. Nó là bằng chứng rõ ràng để thể hiện sức mạnh đến từ việc nuôi dưỡng cẩn thận, kết hợp với một mái ấm yêu thương, và cả tình cảm mà một con chó được cưu mang có thể dành cho bạn nữa. Nó bám chặt lấy vợ tôi này, nhưng lúc con gái tôi chào đời thì, nó thành chóng thành bạn thân của bé luôn. Nó là anh lớn của con bé đấy nhá. Bọn nó là bạn với nhau kìa, và tôi nhận ra rằng sau khi con bé bắt đầu chập chững tập đi, tại sao chúa lại cho chúng tôi gặp được chú chó này. Bọn nó là một cặp đó. Một con chó khác được bọn tôi giải cứu là một ma-mi-cún đầy tình thương, nhưng cậu Riffer này lại là cạ cứng, là nguồn vui và tiếng cười bất tận cho cô con gái nhỏ bé của chúng tôi, và cũng là người anh trai tốt nhất con bé có được.
Vì thế. Tổng kết lại, nếu thấy một con chó bị xích lại và chẳng hề có nơi trú ẩn, đồ ăn hay nước. Hãy cứu nó. Nó sẽ thay đổi cuộc đời của bạn theo một trăm lẻ một cách khác nhau đấy.
————————-
Dịch giả: ‎Vũ Cường‎
Link QR: https://qr.ae/TWKRSF

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.