Review phim Hotel Mumbai (2019)

Hotel Mumbai (2019)

Một bộ phim xuất sắc trong tái hiện sống động một thực tế kinh hoàng. Một bộ phim xuất sắc trong dẫn dắt cảm xúc. Một bộ phim xuất sắc trong xây dựng hình tượng nhân vật, câu chuyện từng nhân vật. Phim Hotel Mumbai đáng xem hơn bất cứ phim nào đang chiếu ngoài rạp hiện tại.

Cuộc tấn công Mumbai năm 2008 là hơn mười vụ tấn công khủng bố bằng bom và xả súng cùng lúc được tiến hành khắp Mumbai (tên gọi cũ là Bombay), trung tâm thương mại của Ấn Ðộ từ ngày 26 đến 29 tháng 11. Những tay súng khủng bố Hồi Giáo (thuộc tổ chức Deccan Mujahideen) đã bắn súng, nổ bom vào những khách sạn hạng sang, một nhà hàng rất nổi tiếng, các bệnh viện, rạp chiếu phim, bãi biển, sân bay quốc tế và một trạm xe lửa đông người trên khắp Mumbai.

Vụ khủng bố ở Mumbai là một sự kiện chấn động thế giới khi có đến hơn 170 người thiệt mạng, bao gồm cả lực lượng cảnh sát, công dân Anh, Mỹ, người Do Thái … Kẻ chủ mưu của vụ khủng bố này là Zaki-ur-Rehman Lakhvi đến tận hôm nay vẫn chưa bị đưa ra xét xử và chỉ bị quản thúc tại Pakistan, do phía Pakistan tuyên bố sẽ không giao những nghi can bắt giữ được cho phía Ấn Độ.

Hotel Mumbai miêu tả cuộc tấn công vào khách sạn lớn nhất, danh tiếng nhất của Mumbai, khách sạn Taj Mahal, nơi tập trung những khách hàng sang trọng và giàu có của thế giới. Bộ phim kéo dài đến 125 phút nhưng lại có cảm giác như rất nhanh bởi cái không khí khẩn trương, màu sắc cảm xúc đan xen, trong từng khung hình mà nó mang lại.

Cái hay của phim là miêu tả gần như chân thực câu chuyện, sát với thực tế. Trong phim sẽ không có một siêu anh hùng nào với khả năng đánh đấm thượng hạng, gan lỳ dũng cảm, mưu trí sáng tạo và hack bất tử với khả năng đạn bắn không trúng, không, không có ai như thế. Ở trong khách sạn chỉ có những con người thường với hỉ nộ ái ố, phản ứng như những người bình thường, và chỉ cần bước sai một bước, giá phải trả là cái chết.

Cái hay tiếp theo là cách xây dựng hình tượng nhân vật, rất nhẹ nhàng nhưng lại đầy tính người, đầy nhân văn. Từ anh bồi bàn có con gái nhỏ, ông bếp trưởng, lão người Nga, cặp vợ chồng người Mỹ, cặp tình nhân, tay súng khủng bố và cả những nhân vật phụ hơn. Tất cả đều chân thực, tự nhiên, mỗi người một câu chuyện, mỗi người một số phận và mỗi người có một cái kết khác nhau, dù cùng ở chung trong một hoàn cảnh ngặt nghèo.

Điểm đáng nói nữa là cách dẫn chuyện, cách dựng phim, cách giữ nhịp và màu sắc đồng nhất trong suốt cả bộ phim. Nó khiến cho người xem không dứt ra được, vì các tình tiết biến đổi liên tục, gấp gáp và nghẹt thở cho đến tận phút cuối cùng. Một câu chuyện khủng khiếp đầy máu và nước mắt, nhưng đến cuối người xem vẫn có thể mỉm cười thoải mái thanh thản, đúng là quá hay cho biên kịch.

Phim cũng lột trần sự yếu kém của đội ngũ cảnh sát và khả năng sẵn sàng chiến đấu của lực lượng vũ trang thành phố Mumbai, khi không thể tiến hành giải cứu con tin, để thương vong quá lớn. Từ lúc bắt đầu tấn công đến lúc kết thúc, như trong phim, là gần một ngày, còn thực tế lịch sử thì cho thấy, đến tận 2 ngày sau mới tiêu diệt được tay súng cuối cùng. Cuộc tấn công là bài học đắt giá cho lực lượng chống khủng bố của Ấn Độ.

Hotel Mumbai là một phim lịch sử, nhưng không khô khan, nó có khả năng đánh động nhân tâm lớn, dù là việc “mỹ hóa” trong câu chuyện là không thể tránh khỏi. Rất nên xem.

TG – Bui An

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.